Lục lão gia tử là được vệ sĩ đỡ đi vào.

Lục Chấp nghe được động tĩnh, ngước mắt lên nhìn thấy Lục lão gia tử.

Ngay sau đó hắn thả tăm bông trong tay xuống, đứng dậy, trong giọng nói mang theo chút tôn kính: " Ông nội, hôm nay sao ông lại có thời gian rảnh để đến đây vậy?"

Lục lão gia tử nhìn Lục Chấp, nặng nề mà hừ một tiếng, không có trả lời.

Thật ra, ông luôn đối với đứa cháu trai này rất hài lòng.

Ông có tổng cộng năm đứa con, cháu có mười mấy đứa, nhưng trong đám con cháu, ông vẫn coi trọng nhất chính là đứa cháu trai Lục Chấp này.

Lục Chấp sát phạt quyết đoán, thủ đoạn cường ngạnh, ngày thường chỉ một lòng nhào vào công việc, là người nối nghiệp mà Lục lão gia tử đã xác định cho tập đoàn Lục thị.

Tóm lại, Lục lão gia tử đối với Lục Chấp chỗ nào cũng rất vừa lòng, chỉ duy nhất ở chuyện kết hôn lần này, ông cháu hai người lại có mâu thuẫn.

Giản Úc ngay từ đầu còn không biết Lục lão gia tử là ai, cho đến khi Lục Chấp gọi ông nội, cậu mới biết được thân phận của ông ấy.

Đã thoa thuốc xong nên cậu đem ống quần thả xuống, mang dép lê theo Lục Chấp đứng dậy.

Lúc này, Lục Chấp giới thiệu với Lục lão gia tử: " Ông nội, đây là Giản Úc."

Nói xong, Lục Chấp quay qua nói với Giản Úc: " Chào ông nội đi."

Giản Úc đứng thẳng đoan chính, ngoan ngoãn mà gọi một tiếng: " Ông nội."

Rốt cuộc cậu đã cùng Lục Chấp ký hiệp nghị, cái gọi là lấy tiền thì phải làm việc chính là muốn phối hợp tích cực với đối phương trong thời điểm thích hợp mới được.

Thật ra, Giản Úc rất biết cách làm cho các trưởng bối vui vẻ, bộ dáng của cậu lớn lên vừa đẹp lại ngoan ngoãn, tính cách thoạt nhìn cũng rất mềm.

Từ lúc cậu đến biệt thự, chỉ trong một thời gian ngắn cậu đã bắt được tâm của dì Trương là biết.

Nhưng mà, ông Lục lúc bước vào nhà tâm tình đã không tốt, vì vậy đối với Giản Úc cũng không có vui vẻ gì.

Ông chống gậy, ánh mắt soi mói mà nhìn chằm chằm Giản Úc.


Vốn dĩ ông đã an bài đối tượng kết hôn phù hợp cho Lục Chấp, là cháu gái của bạn ông, hai bên đều hiểu tận gốc rễ, là một hôn nhân không thể nào tốt hơn nữa.

Ai biết đột nhiên lại xuất hiện ra một Giản Úc như vậy?

Giản Úc thấy Lục lão gia tử vẫn luôn nhìn chằm chằm mình, cũng không có trốn tránh, ngược lại thoải mái đứng ở đó, để cho đối phương đánh giá, trên mặt trước sau đều là ý cười lễ phép.

Cuối cùng ngược lại là Lục lão gia tử không được tự nhiên dời đi tầm mắt trước.

Lục Chấp lên tiếng, đánh vỡ sự trầm mặc, hắn phân phó người làm: " Đi đem trà cụ cùng lá trà lấy ra đây."

Người làm nhận lệnh liền đi.

Lục Chấp đi qua, tự mình đỡ Lục lão gia tử ngồi xuống ghế sô pha: " Ông nội, gần đây con có nhận được một cân trà ngon, con vẫn luôn giữ lại cho ông thưởng thức."

Lục lão gia tử thích uống trà, hơn nữa có nghiên cứu về trà, Lục Chấp như này là gãi đúng chỗ ngứa của ông rồi.

Lục lão gia tử liếc hắn một cái: " Đừng có lấy loại việc nhỏ này ra để lừa gạt ta, chuyện lớn cũng không thèm nghe lời của ta nữa."

Ngụ ý chính là nói việc Lục Chấp tự ý quyết định muốn kết hôn với Giản Úc.

Giản Úc ngồi ở một bên, lẳng lặng mà nghe ông cháu hai người nói chuyện.

Kỳ thật cậu cũng nhìn ra được, Lục lão gia tử đối với đứa cháu Lục Chấp này vẫn rất tốt.

Trong nguyên tác có nhắc qua, Lục lão gia tử là một trong số ít người ở Lục gia chân chính quan tâm Lục Chấp.

Chẳng qua tư tưởng thế hệ trước rốt cuộc đã khắc sâu, giống như Lục lão gia tử, ông đã tự chọn được đối tượng kết hôn cho Lục Chấp rồi, đối với ông môn đăng hộ đối, cùng với chuyện nối dõi tông đường đều là những việc phá lệ cần xem trọng nhất.

Cổ tay áo sơ mi của Lục Chấp được gấp lên hai lần, vì chuẩn bị để lát nữa pha trà, vừa gấp, hắn vừa nói: " Ông nội, chuyện này con đã quyết định rồi, ông không cần phải lãng phí khuyên nhủ thêm đâu ạ."

Mỗi người Lục gia đều tìm đủ lý do để đưa người đến bên cạnh hắn, dù là thật tình hay giả ý cũng vậy, hắn là người sẽ để cho người khác khống chế nhân sinh của mình hay sao?

Lục lão gia tử nặng nề mà gõ gậy hai cái, trợn mắt nhìn: "Ta là ông nội của con, ta còn có thể hại con được sao?"

Lục Chấp nhàn nhạt nói: " Con đương nhiên tin tưởng ông sẽ không hại con. Chỉ là, con cùng Giản Úc là thật sự yêu nhau, người khác không thể chia rẻ được đâu."


Vốn dĩ đang ngồi im, sau khi nghe được lời này, Giản Úc hơi hơi mở to mắt.

Thật, thật sự yêu nhau?!

Lục Chấp sao có thể mặt không đổi sắc mà nói ra được lời như vậy hả?

Đây là tu dưỡng của tổng tài bá đạo sao? Nói lời đường mật cũng hạ bút thành văn được.

Ông Lục nghe được lời này, vốn dĩ biểu tình nghiêm túc, lại càng thêm nghiêm túc hơn.

Rất nhanh, người làm đem trà cụ cùng với lá trà đưa tới, lại mang thêm một ấm nước sôi.

Lục Chấp lấy ra trà cụ, bắt đầu pha trà.

Ngón tay của hắn thon dài, động tác pha trà đơn giản thuần thục, mang theo một chút cảm giác khí định thần nhàn.

Hắn một bên pha trà, một bên nói với Giản Úc: " Khoảng thời gian trước không phải em có làm bánh bông lan sao? Đi lấy ra cho ông nội nếm thử."

" Vâng ạ."

Giản Úc ngoan ngoãn mà đứng dậy, sau đó hướng phòng bếp đi đến.

Thời gian trước cậu có nghiên cứu làm điểm tâm, làm vài loại để trong tủ lạnh.

Cậu vừa đi, vừa cân nhắc.

Lục Chấp là muốn cậu ở trước mặt Lục lão gia tử biểu hiện một chút sao?

Lúc trước Lục Chấp dẫn cậu về nhà cũ găp ba người kia cũng không bảo cậu phải làm thêm cái gì.

Nói cách khác, nếu được, Lục Chấp vẫn là muốn ở cùng Lục lão gia tử tâm bình khí hòa, tận lực dùng phương thức êm đẹp nhất để Lục lão gia tử tiếp thu cuộc kết hôn này của bọn họ.

Như vậy thì, Lục Chấp đối với Lục lão gia tử cũng còn rất tôn kính.


Đoạn đường ngắn ngủi này, Giản Úc đã phân tích thấu đáo điểm này, sau đó cũng xác định được bản thân phải làm như thế nào để phối hợp với Lục Chấp.

Còn không phải là dỗ trưởng bối vui vẻ sao?

Điểm này là sở trường của cậu đó nha.

Giản Úc để bánh bông lan vào một cái đ ĩa màu trắng, còn trang trí một chút, sau đó mới bưng ra ngoài.

Trong phòng khách, Lục Chấp đã pha xong trà rồi.

Giản Úc bưng bánh bông lan đến trước mặt Lục lão gia tử, lễ phép nói: " Ông nội, ngài ăn thử một miếng xem?"

Lục lão gia tử liếc Giản Úc một cái, mang theo vẻ châm chọc, cầm một cái lên nếm thử.

Kết quả hương vị ngoài ý muốn lại rất không tồi.

Giản Úc quan sát biểu tình của ông, đúng lúc nói: " Ông nội, nếu như ngài thích ăn, về sau con có thể thường xuyên làm cho ngài ăn nha."

Con người sau khi về già, chỉ mong muốn con cháu hiếu thuận, Lục lão gia tử nhìn Giản Úc cười mi mắt cong cong, theo bản năng muốn khen một câu.

Còn chưa nói ra miệng, ông ý thức được chính mình tính làm cái gì, lập tức ngậm miệng lại.

Hôm nay ông tới đây là để chia rẻ Lục Chấp cùng Giản Úc, thế mà thiếu chút nữa liền bị lừa qua rồi?

Lục lão gia tử một lần nữa nghiêm mặt.

Ông cũng là người đã từng lăn lộn trong chốn thương trường, dù đã già, thì đầu óc vẫn còn rõ ràng lắm.

Ông không tin nhanh như vậy Lục Chấp đã thích Giản Úc, khẳng định bên trong còn có nội tình gì đó, ông cần phải vạch trần lời nói dối của Lục Chấp và Giản Úc.

Nhưng mà, lúc này Giản Úc lại chủ động dò hỏi Lục lão gia tử: " Ông nội, ngài có muốn chơi cờ tướng hay không? Con có thể cùng chơi với ngài."

Ngày đó cậu vào phòng chứa đồ, có thấy một bàn cờ tướng, đây không phải vừa vặn có tác dụng sao?

Lục lão gia tử có chút kinh ngạc: " Cậu còn biết chơi cờ tướng?"

Phải biết rằng hiện tại rất ít người trẻ tuổi biết chơi cờ tướng nữa.

Giản Úc cười cười: " Con biết."


Trong khoảng thời gian này cậu ở trong biệt thự, chuyện khác không có làm, nhưng trò chơi thì chơi không ít đâu.

Cậu chủ yếu là chơi rắn săn mồi, nhưng những trò chơi khác cậu cũng đều thử qua, như Anipop, cờ năm quân, cờ tướng gì đó.

Ấn tượng của ông đối với Giản Úc tốt hơn hai phần, ông thật sự thích chơi cờ tướng. Có người trẻ tuổi cùng ông chơi, tự nhiên ông sẽ rất vui.

Kế tiếp, Giản Úc mang bộ cờ tướng đến, sau đó bồi Lục lão gia tử cùng nhau chơi.

Giản Úc vốn dĩ nói chuyện ngọt, thường thường liền dỗ Lục lão gia tử đến tâm hoa nộ phóng* luôn.

*Tâm hoa nộ phóng: hình dung nội tâm cực kỳ cao hứng.

Chẳng qua lúc ông ý thức được bản thân muốn cười, liền sẽ càng thêm xụ mặt, còn sẽ hừ một tiếng, biểu đạt bất mãn cho Giản Úc xem.

Giản Úc có chút muốn cười, cậu cảm thấy Lục lão gia tử kỳ thật là một lão nhân cao ngạo, không được tự nhiên mà thôi.

Lúc Giản Úc bọn họ chơi cờ, Lục Chấp liền ngồi một bên xem văn kiện.

Có rất nhiều lần, tầm mắt Lục Chấp sẽ nhìn qua bên cạnh, nhìn bộ dạng Giản Úc dỗ Lục lão gia tử vui vẻ, hắn cũng không tự chủ được mà nhếch khóe miệng một chút.

Tuy rằng người này ngày thường mang bộ dạng cá mặn lười không chịu nổi, nhưng những lúc cần thì chưa bao giờ bị rớt dây xích hết.

Trận cờ tướng này chơi rất lâu.

Lục lão gia tử tính tìm hiểu thật hư về mối quan hệ của Giản Úc và Lục Chấp, vậy nên quyết định ở lại đây một đêm.

Lục Chấp hiểu được tâm tư của Lục lão gia tử, cũng không có vạch trần ông, mà là phân phó người làm đi chuẩn bị một phòng cho khách.

Buổi tối 11 giờ, là thời điểm cần phải lên lầu đi ngủ.

Lục lão gia từ hai mắt sáng ngời mà nhìn chằm chằm Giản Úc cùng Lục Chấp, muốn nhìn ra dấu vết gì đó.

Dưới tình huống như thế, tự nhiên Lục Chấp không có khả năng cùng Giản Úc phân phòng ngủ được.

Hắn tự nhiên mà đi qua dắt tay Giản Úc, sau đó rũ mắt nhìn cậu, thanh âm so với ngày thường ôn nhu hơn rất nhiều: " Đi thôi, chúng ta đi nghỉ ngơi."

Giản Úc đầu tiên là bởi vì bị Lục Chấp nắm tay mà ngẩn ngơ chớp mắt một cái, sau đó mới phản ứng được Lục Chấp nói cái gì.

Hả? Chúng ta đi nghỉ ngơi?

Ý tứ là đêm nay Lục Chấp cùng cậu ngủ chung?!



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.



COMMENT



Please Register or Login to comment!