Hai người ôm nhau suốt thời gian trước khi diễn ra tiết mục của lớp Tiểu Băng. Cô vùi mặt sâu vào lồng ngực ấm áp kia, không nỡ rời xa một giây một phút nào, cứ như thể đó chính là cả nguồn sống của cô vậy.

Năm ngón tay thon dài đẹp đẽ luồng vào mái tóc đen nhánh, từng lọn tóc suôn mượt theo kẽ tay anh lọt ra ngoài, cảm giác mềm mại như bông khiến Thiên cảm thấy rất thoải mái. Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, để buồng phổi mình căng đầy hương thơm ngọt ngào, cánh tay còn lại vòng qua eo siết chặt lấy thân thể nhỏ nhắn, vẻ mặt vô cùng sủng ái.

Ánh mắt anh, lần đầu tiên tràn ngập dịu dàng. Thiên thật sự cảm nhận được rằng bản thân mình đang dần dần thay đổi, sự lạnh lùng của anh đối với người khác giới trước đây hầu như đã được trút bỏ hoàn toàn. Điều này có lẽ là nhờ Tiểu Băng chăng? Nhờ cô đã xuất hiện trong đời anh, ở lại bên cạnh anh, vậy nên Thiên mới có thể mở lòng thêm một lần nữa?

Chắc là vậy.

Có thể nói, Tiểu Băng chính là một ngã rẽ trong cuộc sống của anh. Nếu như năm ấy không gặp được cô, chắc giờ này Thiên vẫn đang tiếp tục hành trình trên con đường đơn độc cùng một tình yêu đơn phương không biết kéo dài đến bao giờ của mình.

Cô giống như ánh dương rực rỡ, soi sáng tâm hồn vốn dĩ luôn phủ một lớp băng lạnh lẽo trong anh.

Thật ra, Thiên chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có lúc ôm cô nhóc này vào lòng như bây giờ. Đã nhiều lần anh tưởng tượng, nếu như anh đồng ý ở bên cạnh cô thì sẽ thế nào? Liệu anh có thể chấp nhận một người nào khác ngoài Linh hay không? Liệu quyết định này của anh có làm tổn thương đến cô gái đơn thuần, thánh thiện ấy? Anh sợ, chính vì sợ nên mới chần chừ.

Nhưng đến tận giờ khắc này, anh mới cảm thấy hối hận rằng tại sao bản thân lại không làm vậy sớm hơn? Được ôm cô vào lòng, nghe cô chính miệng nói thích anh là một cái gì đó quá tuyệt diệu, vượt xa trí tưởng tượng mà Thiên có.

Anh không nhận ra mình đang từng bước sa chân vào hố sâu tình ái, đợi đến khi phát giác thì đã sớm không thể quay đầu được nữa rồi. Nhưng anh nguyện đắm chìm, nguyện cứ như vậy mà thích cô, thương cô, mãi mãi không hối hận.

"Thiên, em..."

"Sao vậy?"

Tiểu Băng từ trong ngực anh nói vọng ra, ngữ điệu có vẻ rất khổ sở. Anh ngạc nhiên cúi xuống nhìn cô.

"Em khó thở quá, anh thả em ra đi."

... A, hình như anh ôm hơi chặt...

Thiên lúng túng buông người trong ngực ra, dời tay xuống nắm lấy vai cô, để hai ánh mắt chiếu thẳng vào nhau, lo lắng hỏi: "Em không sao chứ? Có ổn không?"

"Không, em không sao." Tiểu Băng xấu hổ quay mặt đi, "Em phải về lớp rồi. Còn chải tóc với trang điểm lại nữa."

"À, ừ. Thế để anh đưa em về."

Thiên nói rồi toan đứng dậy, thế nhưng cô đã nhanh hơn một bước, chặn lại hành động của anh: "Không, em sẽ về một mình. Anh cứ ở đây đi."

Xong, nhón chân chạy phắt đi. Bỏ mặc Thiên đứng ngơ ngác, sững sờ.

Cô làm sao vậy? Sao có vẻ như muốn né tránh anh thế?

Họ đang hẹn hò mà, phải không?

___

"Chết rồi!"

Tiểu Băng vừa đến gần đã nghe tiếng lớp trưởng hoảng hốt hô lên. Cô vội chạy đến xem thử là có chuyện gì.

"Máy của trường lại không phát được nhạc rồi, mà tiếp theo là đến chúng ta... Phải làm sao đây?"

"Gì chứ? Chuyện quái quỷ gì vậy?"

Trong lòng mọi người nóng như lửa đốt, tiết mục đang biểu diễn trên sân khấu đã đi đến những giây cuối cùng. Chẳng lẽ phải huỷ vở kịch này sao? Bao nhiêu công sức thế là đổ sông đổ biển ư? Thật không cam tâm!

Thầy giáo có chuyên môn kỹ thuật vẫn đang hì hục sửa máy, nhưng nó giống như muốn đình công, nhất quyết không chịu phát bài nhạc đó lên. Tiểu Băng nhìn ban nhạc trên kia đang cúi chào khán giả mà tâm can như bùng cháy.

Xem ra phải huỷ...

"Có chuyện gì vậy?"

"Anh Thiên?"

Bàn tay cô được một bàn tay dịu dàng nắm lấy. Tiểu Băng quay lại, nhìn thấy Thiên, nước mắt bỗng muốn tuôn rơi.

Cô hoảng loạn níu áo anh: "Em... Máy tính có vấn đề, không phát nhạc cho lớp em diễn được..."

"Bài gì?" Thiên ghì lấy vai cô để giúp Tiểu Băng bình tĩnh lại, hỏi.

"Dạ?... À, "Once upon a dream" ạ."

"Nhạc không lời?"

"Vâng ạ." Lớp trưởng nhanh nhảu đáp lại anh.

Thiên suy nghĩ giây lát, sau đó quay sang hỏi thầy cô: "Có sẵn đàn ghi-ta nào đang nối trực tiếp với loa không ạ?"

"Có..."

"Vậy là được rồi." Thiên nháy mắt với tập thể đội kịch 10A đang ngơ ngác, "Bọn em cứ diễn đi."

___

"Và sau đây, xin mời mọi người thưởng thức vở kịch do lớp 10A biểu diễn!"

MC vừa dứt lời giới thiệu cũng là lúc Vũ Minh từ đâu đó trở về. Diễn viên lên sân khấu trong dư âm của lo âu.

Bên dưới lại lần nữa rộ lên tiếng reo hò bởi nàng công chúa sở hữu vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết - Hoàng Băng Băng.

Kịch bản của vở diễn này do lớp Tiểu Băng tự nghĩ ra, tự tập, từ đầu đến cuối đều là "tự biên tự diễn". Cậu bạn viết nên nó vốn có đam mê với công việc này, hơn nữa cậu ấy thật sự rất có tài. Cả lớp khi đọc kịch bản đã được trầm trồ một phen.

[Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa và một chàng hoàng tử là đôi bạn rất thân, tiếng tăm vang xa khắp các Vương quốc láng giềng lớn nhỏ. Công chúa xinh đẹp, thông minh, tài sắc vẹn toàn. Hoàng tử anh tuấn, dũng mãnh, luận tướng mạo luận khí chất đều khó ai sánh bằng. Hằng ngày họ cùng nhau chơi đùa, cùng nhau tập hát, cùng nhau vẽ vời, cùng nhau lớn lên, cùng chứng kiến nhau ngày một trưởng thành hơn. Mối giao hảo giữa hai nước vốn dĩ đã rất bền chặt, nay nhờ có đôi "thanh mai trúc mã" này mà càng thêm vững mạnh.]

Ở phân cảnh này, Vũ Minh sẽ nắm tay Tiểu Băng, diễn các cảnh vui chơi đây đó. Bầu không khí hoà hợp giữa họ khiến lòng người xốn xang.

Giai điệu đầu bài hát "Once upon a dream" từ từ cất lên, cảnh trên sân khấu lại càng được tô điểm thêm màu sắc.

Tiểu Băng hơi liếc xuống dưới, hình ảnh Thiên đang ôm cây đàn ghi-ta điêu luyện gảy từng nốt nhạc đẹp như tranh, tim cô không kiềm chế được mà đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Tiểu Băng, nhìn anh." Vũ Minh nhỏ giọng nhắc nhở cô.

"Em, em xin lỗi."

Chết thật, quên mất, phải nhớ rằng mình đang diễn kịch! Chấn chỉnh! Tập trung! Tập trung!

[Năm tháng dần trôi, cả hai rồi cũng đến tuổi lấy vợ gả chồng. Theo thông lệ bao đời nay, mỗi khi Công chúa hay Hoàng tử muốn tìm Phò mã, Hoàng phi thì phải mở hội để tuyển chọn, nhưng bây giờ, hai vị Quốc vương đã quyết định rằng sẽ cho đôi bạn trẻ nên duyên. Hoàng tử dĩ nhiên rất vui mừng, chàng vốn đã có tình cảm với Công chúa từ lâu, chỉ mong có một ngày được gọi nàng hai tiếng "hoàng phi". Nhưng Công chúa có vẻ không chấp nhận việc thành thân này, mặc cho vua cha đã khuyên bảo hết lời.]

"Là vì nàng không yêu ta sao?"

[Hoàng tử bày ra vẻ mặt vô cùng buồn bã, thất vọng làm tim Công chúa nhói đau. Nàng lắc nhẹ đầu, thanh âm trong trẻo vang lên, mang theo áy náy.]

"Ta... ta không biết. Chỉ là việc này có hơi đột ngột, ta..."

"Ta hiểu rồi, ta sẽ về tâu lại với phụ hoàng. Sẽ không để nàng phải khó xử."

[Quốc vương nước A hay tin Công chúa từ chối con trai mình, tức giận xung thiên, thậm chí còn có ý muốn cắt đứt tình giao hảo mà đem quân thảo phạt B quốc. Quốc vương nước B phải cố gắng lắm mới duy trì được mối quan hệ giữa hai bên, nhưng dĩ nhiên là nó không còn được như xưa nữa. Còn vị Công chúa kia đã mấy tháng qua không được gặp Hoàng tử thì ngày nhớ đêm mong, ngay cả trong mơ cũng đều là hình ảnh của chàng.]

"Ta thật tình không phải ghét chàng ấy, càng không phải đối với chàng không có chút tình cảm gì. Chỉ là ta có chút do dự, lỡ như chàng đối với ta chỉ là nhất thời ham mê, dẫu sao việc thành thân này vốn không phải là chủ ý của chàng. Nhưng hình như ta đã vô tình tổn thương chàng mất rồi..."

Ánh mắt buồn bã đến bi thương của Tiểu Băng chạm vào trái tim mỗi người khán giả, họ chăm chú ngắm cô không rời, bên dưới đông đúc vậy mà im phăng phắc. Dường như họ sợ rằng chỉ cần một tiếng động nho nhỏ thôi cũng sẽ kinh động đến nàng công chúa đầy tâm tư kia.

[Hằng ngày, Công chúa đều ngồi bên khung cửa sổ ngắm nhìn bầu trời trong xanh, trút hết nỗi lòng của mình với làn gió thoảng. Nàng không nói những điều này với bất kỳ ai, chỉ âm thầm giữ lại cho riêng mình. Cứ như vậy, cho đến một ngày, bên ngoài cung truyền đến tin tức rằng Hoàng tử đã lâm bệnh nặng, chỉ còn sống được không quá bảy ngày nữa.]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.



COMMENT



Please Register or Login to comment!