Nhiều Truyện.com truyện chữ, truyện convert hay dịch chuẩn nhất, đọc truyện online, tiên hiệp, huyền huyễn

Chương 69: Chậu rửa chân gà, tui đến đây!

Mục Lục

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 69: Chậu rửa chân gà, tui đến đây!


Có vẻ rất hay nha? Tui vui vẻ trở lại. (đọc tại Nhiều Truyện.com)

… Mẹ gạt người! Gạt người! Chú kia nói là sắp trễ phim rồi, mẹ xấu! Mẹ bỏ con đi xem phim với chú khác! Mẹ xấu! Mẹ đáng ghét!

“…”

Vì thế, Gừ Gừ vui vẻ vác Khương Kiến xuống lầu.

“Ôi trời, có sao đâu, vì quốc gia thôi mà..” Khương Kiến vui vẻ nói với Lạc Trạch bé nhỏ, cười dẫn đầu bước lên trực thăng.

“Quá tải đi.” Kiều Yến hạ lệnh ngắn gọn.

“Đội phó, cậu tém tém lại xíu đi…” Dương Nhất Phàm suy sụp.

“Đành vậy…” Khương Kiến bất đắc dĩ cùng Gừ Gừ đang hưng phấn đi.

“A… vĩnh viễn là lão nhị ấy à? Ông đây cũng không lạ gì.” Lạc Trạch xùy một tiếng khinh thường.

“Nhanh lên nhá, đừng để bổn đại gia chờ lâu.” Lạc Trạch lười biếng ngồi chồm hổm trên đất ngáp một cái.

Hách Hách…?

Mẹ ơi... mẹ ở dưới lầu hả? Con tới liền…

“Chính là quyền hạn của lão nhị” Dương Nhất Phàm luôn thích phá vỡ hình tượng của Khương Kiến thêm vào.

Mặc váy công chúa ba ba mua cho, đeo kẹp tóc thỏ nhỏ mẹ cho, ngồi ngay ngắn bên cạnh chiếc điện thoại chờ mẹ.

“…Ghét! Lại vờ dễ thương!” Khương Kiến gào lên, đánh về phía Dương Nhất Phàm bên cạnh.

“…. Đứng cũng nằm mơ được nữa hả?” Kiều Yến đen mặt.

Tui ừ một tiếng.

“Gì cơ?” Kiều Yến đang giám sát Lạc Trạch kiểm tra tình hình của máy bay trực thăng ngẩn ngơ một lát mới kịp phản ứng: “Mật mã USB hả?”

“Ngồi trên máy bay trực thăng vô cùng nhàm chán, từ từ đọc.”Nhóc cười nhẹ, nói.

“Tịch Khuê, hôm nay mẹ phải tăng ca, mẹ xin lỗi con nhé, lần sau mẹ sẽ dẫn Tịch Khuê đi chơi bù nha?”

Nằm mơ thấy. Tui thành thật trả lời.

“Quá… Đại ca ơi! Máy bay trực thăng quá tải, anh muốn rớt xuống biển Đông à?!” Lạc Trạch nhảy dựng lên.

“…”

Gấu nhỏ tiên sinh ở nhà một mình trông nhà nhé, phải ngoan ngoãn chờ mình và mẹ về nha…

“Cái đó với vì quốc gia liên quan gì nhau!”

“Khương Kiến, anh và Gừ Gừ đi lấy lương thực trong xe đi, cứ để Gừ Gừ chuyển lên là được.” Kiều Yến nói.

“Là cấp trên của mẹ”

“Hả? Tại sao anh lại đi với Gừ Gừ?”

…Mẹ đang nói chuyện với ai vậy?

“Bên trong có thể có tài liệu liên quan đến bệnh độc hay không?” Dương Nhất Phàm kích động.

Gấu nhỏ tiên sinh, hôm nay chúng ta cùng giữ nhà thôi.

“Nằm mơ? Lúc nào? Mới nãy?”

Gấu nhỏ tiên sinh, Hách Hách không thể đến công viên trò chơi rồi.

Tui kéo tay áo Kiều Yến: “Mật mã… Hách Hách.”

Lên máy bay trực thăng, tuy bị quá tải nhưng cũng không chật chội như trong tưởng tượng, Gừ Gừ ngồi trên sàn, Khương Kiến và Dương Nhất Phàm hai người ngồi chen một chỗ, Kiều Úc ngồi dựa cửa sổ ngắm cảnh bên ngoài.

Chốc lát sau, công nhân khuân vác Gừ Gừ vác theo Khương Kiến và một đống thức ăn đóng hộp lên. (đọc tại Nhiều Truyện.com)

“Gì đó gì đó?” Khương Kiến nghe tiếng bu lại.

“Sao con nói nhiều quá vậy! Không phải mẹ đã nói là mẹ phải tăng ca à! A, xin lỗi, là con gái tôi, tôi tới ngay đây…”

Chương 69: Chậu rửa chân gà, tui đến đây! (đọc tại Nhiều Truyện.com)

“Thấy ghét, đội trưởng cứ thế này, bọn độc thân như anh ghen tỵ c·h·ế·t mất…” Khương Kiến ưỡn lưng, trách.

“Bốn người.”

“Nhập gia tùy tục, có hiểu chưa, nhóc con…”

“Lần này được rồi, bốn người nào muốn đi Nhật Bản?” Lạc Trạch không hào hứng mấy, hỏi.

“Ồn quá! Mấy người muốn xuống biển Đông bơi hả?!” Đằng trước truyền đến tiếng Lạc Trạch mắng, cùng lúc đó, máy bay trực thăng xoay tròn thật nhanh trên không trung, dẫn đến một tràng tiếng thét kinh hãi.

“Hừ, bây giờ quyền hạn của chú không đủ, không nói với chú.” Khương Kiến lại khoác lác.

Hả? Sao thế?

Gấu nhỏ tiên sinh, hôm nay Hách Hách và mẹ đi công viên trò chơi, mẹ đã hứa hôm nay sẽ cùng mình đi công viên trò chơi đó, sau đó mình và mẹ sẽ ăn tối ở ngoài. (đọc tại Nhiều Truyện.com)

“Không có vấn đề gì lớn, tôi đã kiểm tra qua một lượt, tuy có hơi nát, nhưng bay đến Nhật Bản thì không thành vấn đề.” Lạc Trạch vỗ vỗ tay, nói.

Khương Kiến đang vùng vẫy, kêu thảm thiết trên người Gừ Gừ, Dương Nhất Phàm lo lắng nhìn về phía Kiều Yến, nhưng tui gật đầu ra hiệu sẽ không có việc gì.

…Hả? Tại sao? Tuần trước mẹ đã hứa với con rồi mà…Mẹ hứa hôm nay sẽ dẫn con đi công viên trò chơi mà… Tại sao? Tại sao? Tại sao vậy…?

Gần đây những giấc mơ kỳ quái ngày càng nhiều, nhưng có thể thử xem.

Đâu còn cách nào, tui chán quá mà…

“…”

Nghiêng đầu bày ra tư thế nghi hoặc, khó hiểu tiêu chuẩn.

Đô… đô… đô…

Bọn tui đang ở Tháp truyền hình của tỉnh Phúc Châu, không ngoài dự tính tìm được một máy bay trực thăng ở trong này. Để lường xem máy bay trực thăng này có thể bay qua biển hay không, bọn tui đang kiểm tra nghiêm ngặt.

“Quyền hạn? Quyền hạn gì?” ~DIEN~Dan~leQuyDoN

“Bây giờ chú là thành viên tạm thời của đội Diễm Ngộ bọn anh, chờ chú thành nhân vật quan trọng mới có tư cách biết những thứ cơ mật.” Khương Kiến bày ra một tư thế phóng khoáng, nói: “Sẵn nói luôn, bản đội phó là sếp thứ hai, đương nhiên có quyền hạn cao thứ hai.”

… Đáng ghét, thật là đáng ghét.

Tui gật đầu.

“Chị nhớ ra à?” Kiều Yến nhìn tui.

A…Điện thoại của mẹ! Mẹ đến đón Hách Hách rồi!

“….Cô đơn lạnh lẽo hư không.” Tui làm ra một câu đối tinh tế.

“Đúng rồi, trên cái trực thăng cùi này có viết mà…”

… (đọc tại Nhiều Truyện.com)

Kiều Yến ôm tui ngồi trên hai chân nhóc, để tui ngồi trong lòng nhóc, hai mắt nhìn truyện tranh trên tay tui, tay xoa mái tóc dài của tui, nhẹ giọng hỏi: “Ai cho vậy?”

“Tình huống gì đâu?! Đội trưởng cứu mạng!!”

“USB do ba ba của nữ lực sĩ để lại tại sao lại có tài liệu về bệnh độc? Mở ra coi chừng là Aoi a…” Lạc Trạch đang vùi đầu kiểm tra thiết bị của máy bay trực thăng ngẩng đầu lên nói thầm.

“Đội trưởng!! Làm anh sợ muốn c·h·ế·t, anh còn tưởng nó khiêng anh đi đâu ăn luôn chứ!” Khương Kiến chân vừa chạm đất, còn chưa hoàn hồn đã khiếu nại với Kiều Yến.

“Gừ Gừ không biết đang đòi gì nữa, anh đi xem thử đi.”

… …

Tại sao Tịch Khuê lại là Hách Hách? Hách Hách chỉ có một, tại sao Tịch Khuê cũng là Hách Hách?

“Ba ba của Hách Hách để lại một cái USB.” Kiều Yến lấy ra một cái USB màu đen xinh xắn.

Tui cúi đầu nhìn, là một cuốn truyện tranh? Ừm… tên là: Chuyện chú thỏ?

Kiều Úc.

“Lên đó rồi đọc.” Kiều Úc cười với tui, sau đó lên trước.

Kiều Yến khẽ ho một tiếng, ôm đầu tui vào lòng nhóc.

Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.

Chương 69: Chậu rửa chân gà, tui đến đây!