Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 2: (Nạn thứ nhất) Lạc muôn ngã muốn tìm về chân ngã, Chợt ngỡ ngàng Đường sáng vốn tại Tâm.
“À! Hắn nói b·ị đ·au bụng, gần đây có nhà người thân nên ghé vào đó tá túc, khi nào về, tiện đường tôi ghé rước hắn luôn”.
Trong thuyền, Trần Quang Nhuỵ sau khi đã nhấm nháp vài quả dại và thấy không có gì bất ổn, mới đưa cho vợ mình là Ân Ôn Kiều ăn thử 1 quả, quả nhiên khí sắc của nàng đã tốt lên trong thấy.
Trên bờ 1 vị hoà thượng để tóc dài, mặc tăng bào rách rưới, đầu đội mũ, tay cầm quạt tre rách, lưng đeo hồ lô, cổ đeo tràng hạt trả lời.
Cứ thế, bóng lưng 1 tăng ẳm 1 trẻ từ từ đi khuất dần, chỉ còn vang vọng lại tiếng cãi nhau chí choé, trong đó, âm thanh của trẻ nhỏ bởi vì mới sinh, các cơ quan còn chưa thành thục, cứ bi ba bi bô nghe rất buồn cười.
“Đại Uy Thiên Long!”
Thực sự không biết rằng, đêm qua cơn gió lạ nổi lên cũng do tên thuyền phu này mà ra, không thấy hắn đang cố nhịn cười để giả vờ như vẫn còn ngủ nướng sao?
Sau đó, đứa trẻ được đặt tên là Trần Giang Lưu, lớn lên nối nghiệp cha, trở thành 1 vị quan tốt, 1 vị quan thanh liêm, được dân chúng kính yêu, quý mến.
Không biết qua bao lâu, 2 luồng sóng linh hồn v·a c·hạm với nhau tạo truyền đạt thông tin:
“À mà khoan? Với thực lực ta bây giờ ta không thể tự trảm thi nha? Ta chỉ mới là thai nhi thôi, còn chưa phải là trẻ sơ sinh nữa”. Suy nghĩ tỏ tường, Đường Tâm tập trung tinh thần, cố gắng liên lạc với ngoại giới.
“Oành!”
“Ngươi gọi Trần Đường Tam đi, phát âm nghe cũng thuận mà, sau này xuất gia gọi Đường Tam Tạng càng thuận miệng hơn!”
“Ngươi còn nói ngươi không phải ăn mày? Với lại trẻ sơ sinh thì làm sao mà ăn gà ăn mày được?”
“Tri Châu đại nhân! Việc vui lớn! Việc vui lớn! Phu nhân sinh quý tử rồi!”
“Đại ca à! Nhường chút đi, dù sao ta cũng là em út nha.”
Đạo Tế vừa rời đi thì bà đỡ tỉnh lại:
“Đúng rồi! Dù sao người ta cũng là trụ trì của 1 ngôi chùa lớn nha, ai đâu như tên ăn mày ta đây?”.
“Cuối cùng thì ngày này cũng đã tới, 10 kiếp luân hồi, ta cuối cùng cũng minh ngộ bản tâm. Thì ra trước kia ta cứ mãi đi tìm những thứ xa vời đâu đâu mà lại quên rằng, cái gọi là bản ngã hiện tại, mang 2 tính chất: 1 là điều mà bản tâm ta luôn hướng tới, 2 là điều đó phải mang tính chất thường hằng bất biến”.
“Có có, chờ xíu ta đến ngay.”
Đêm đó trăng sáng sao thưa, gió đưa khe khẽ, đom đóm lập loè vô cùng thơ mộng. Trong trướng bồng trên thuyền, cảnh xuân phơi phới, phúc vũ phiên vân, trăm hoa đua nở, vạn vật tốt tươi, khiến trăng cao cũng thẹn thùng mà nấp vào mây nhỏ.
Thế là vốn trong nguyên tác Ân phu nhân chỉ mang thai 1 mình Đường trưởng lão, bây giờ lại là tam bào thai.
…. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Nói rồi Đạo tế cũng bật cười, hoá thành 1 vệt hào quang bay đi mất.
Nói rồi, Đạo Tế đưa quả dại cho Trần Quang Nhuỵ, sau đó quay ra ngoài phụ trách chèo thuyền.
Sau khi đã xác định chắc chắn rằng thư đồng và thuyền phu (Đạo Tế) vẫn còn ngủ say như c·hết không biết gì, 2 người mới dám ra ngoài rửa mặt.
Nói rồi, mặc kệ tên thuyền phu Lưu Hồng xấu xa đang làm mộng đoạt danh, đoạt vợ người trong bãi “mìn” Đạo Tế hoá thành dáng dấp Lưu Hồng, trong tay biến ra 1 vài loại quả dại, rồi lom khom bước lên thuyền.
“Alo? Alo? Ta là quốc sư quê kì cố dấn tối cao đây? Có ai ở ngoài đó không?”.
Dứt tiếng Pháp Hải đằng không mà lên, ôm theo trẻ sơ sinh bản ngã hiện tại thi Đường Tâm giá vân bay đi mất.
“Không muốn! Ta muốn đi theo Pháp Hải! Ai đời vừa sinh ra lại đi làm ăn mày chứ?!”.
Mặc dù đã có pháp lực hỗ trợ, tuy nhiên, lúc này Đường Tâm lại lâm vào 1 khốn cảnh mới, vốn dĩ hắn định kí thác bản ngã hiện tại thi vào thai nhi đồng sinh của mình, nhưng khi có pháp lực rồi, hắn mới phát hiện thai nhi này cũng đã có sóng linh hồn, tức là “căn nhà này đã có chủ, xin quý khách vui lòng chọn địa điểm khác.”
“Á đù! Ngươi gọi Trần Đường Tâm? Còn ta thì sao?”
À nói thêm 1 chút về tên Lưu Hồng, đáng lẽ hắn đã có thể sống, nhưng cứ mãi mê đắm trong ảo tưởng đê hèn của chính hắn, thế là khi đồng loã của hắn Lý Bưu quay lại, hắn đã trở thành người đầu tiên ở thế giới này c·hết vì ngộp thở trong...
Đạo Tế thuận thế châm biếm 1 câu.
Việc đó nói sau, hiện tại, ở đâu đó ngoài bìa rừng, 2 tăng nhân, 1 lôi thôi rách rưới là Đạo Tế, một vị khác tướng mạo uy nghi, tăng bào ngay ngắn, khí chất ngời ngời cùng 2 đứa trẻ sơ sinh trò chuyện:
Mặc dù, Đường Tâm cũng có hơi xấu hổ với chủ ý của Đạo Tế, nhưng thôi kệ, dù sao bây giờ chỉ còn cách này là tốt nhất.
Bất đắc dĩ, Đường Tâm liên hệ Đạo Tế 1 lần nữa, đạt được sự phản hồi của đối phương, hắn mới bình tâm tĩnh khí lại chuẩn bị chắc chắn tinh thần trảm thi.
“Ái chà! Huynh đệ, thân huynh đệ, ta chỉ đùa chút thôi mà làm gì căng vậy? Sao? Hôm nay chúng ta ăn gì?”
Chưa kể, theo như nguyên tác, mặc dù sao này Lưu Hồng bị t·rừng t·rị, Trần Quang Nhuỵ được hồi sinh, nhưng Ân Ôn Kiều vì xấu hổ sau bao năm thất tiết với chồng (dù là bị ép và ráng sống vì con) nên cũng 3 lần 4 lượt tìm cách t·ự v·ẫn, rồi uống thuốc độc mà quyên sinh, đúng là số khổ. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Được rồi, không đùa nữa, ngươi cũng biết là Kim Sơn tự của ta cách đây rất xa, với lại trong chùa cũng nhiều phật sự, Đạo Tế nhàn hạ hơn ta, để hắn dẫn dắt ngươi là tốt nhất.”
“Lành thay! Lành thay! Bình sinh bần tăng ghét nhất là những kẻ có tư tưởng đồi truỵ, có ý đồ với vợ người khác!” (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Ta quên mất mình đang còn là thai nhi, thậm chí nếu không phải linh hồn mạnh mẽ, ta còn chưa có đủ cơ quan để tư duy. Nhưng điều đó không quan trọng nữa rồi!”
Vừa dứt tiếng, Đạo Tế hiện thân, đánh ngất tên thuyền phu vừa tấp vào bờ đi vệ sinh, nhưng trong đầu lại nổi ý đồ xấu với 2 vợ chồng trên thuyền, khiến hắn té ụp mặt vào cái đống chất thải hắn vừa tạo ra.
Đạo Tế nghe xong cũng xạm mặt lại, ngươi nói ai là ăn mày? Đây là phong cách có biết không. Với lại ngươi chửi ta có gì chửi ngươi không? (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Này quan lão gia! Tôi thấy sắc mặt phu nhân có vẻ không được tốt lắm, chắc có lẽ bị chứng say sóng, nên tôi có tấp vào bờ mà hái chút quả dại trị được chứng này cho phu nhân dùng tạm.”
“Đa tạ thuyền phu đại ca! Ồ! Người bạn đi theo cùng anh đâu?”
“Hay nói cách khác, điều mà bản tâm luôn muốn hướng tới đó, sẽ không bao giờ thay đổi, trong bất kì hoàn cảnh nào, bất kì thời gian điểm nào. Đường Tâm, tên của ta chẳng phải ngụ ý là đường sáng vốn tại tâm sao? Tức là chỉ cần tuân theo điều mình luôn muốn hướng tới nhất là được? Hahahaha.”.
Chương 2: (Nạn thứ nhất) Lạc muôn ngã muốn tìm về chân ngã, Chợt ngỡ ngàng Đường sáng vốn tại Tâm.
Đạo Tế bước lại gần giường sanh, phe phẩy quạt, miệng tụng chân ngôn, truyền 1 đạo pháp lực ôn hoà vào ôn dưỡng cho cơ thể Ân phu nhân đã th·iếp đi vì mệt, đồng thời cũng không quên chỉnh sửa 1 chút kí ức của bà và bà đỡ, sau đó tiến lại ôm 2 đứa bé lên, sẵn hỏi: “Bần tăng không đến trễ chứ?”
“Không trễ, không trễ, hahaha” x2.
Sáng hôm sau, mặt trời lên cao, đôi vợ chồng son xấu hổ tới nổi không dám bước ra khỏi trướng bồng để rửa mặt, không biết vì sao đêm qua hai vợ chồng lại làm chuyện xấu hổ như vậy trên thuyền, phải biết đây là cổ đại a.
“Hello bản thể! Tiểu sinh Trần Đường Tâm!”
“Nói vậy thì chịu rồi, bản ngã hiện tại thi đặt tên cho bản thể, chắc ngươi là trường hợp đầu tiên.” (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Ối chà, già rồi đi đứng cũng không vững, thế mà cũng vấp ngã cho được, may mà không sao. Đúng rồi, phải mau báo tin mừng cho quan lão gia mới được!”.
“Dừng! Dừng! Da gà da vịt nổi lên hết rồi đây, thôi được rồi, sau này ta gọi là Đường Tam vậy!”
Chứ không phải 1 vị cao tăng đức độ, 1 mình trèo non lội suối, đi tìm chân lý, sau khi vào tác phẩm trở thành 1 người trần mắt thịt giữa vô vàn thần tiên, yêu ma, quỷ quái để rồi bị chê bai, dè bĩu đủ điều…
“Gà ăn mày!”
Bình tâm tĩnh khí, trong nội tâm hô “Chém!” 1 viên xá lợi hiển hiện trong tâm thức của Đường Tâm, theo pháp lực dẫn dắt, kí thác vào 1 đoàn thai khí vừa hình thành, giúp ổn định thai khí, gia tốc nó trưởng thành.
Thực chất là lúc này, Ân phu nhân chẳng qua là đã có mang đã hơn tháng, nên ốm nghén mà 2 vợ chồng chưa hay thôi, còn quả dại kia sau khi vào bụng, đã hoá thành từng đạo pháp lực ôn hoà trôi vào thai nhi, trong đó cũng có 1 phần nhỏ tẩm bổ cơ thể của nàng.
“Pháp Hải tên này, làm gì cũng gấp gáp nhỉ?”. Đường Tam bĩu môi nói.
Tầm 9 tháng sau, phủ Tri châu Giang Châu, sau khi đỡ đẻ xong bà đỡ định ra ngoài cho Tri Châu đại nhân hay, phu nhân 1 lần sinh 3 quý tử, chứ không phải chỉ có 1 như đại phu nói, nhưng chưa ra đến cửa bà bỗng nhiên liệm đi, 1 bóng người xuất hiện, là Đạo Tế.
“Khẩu phật niệm chân ngôn, phép màu lại hồ biến!”
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.