Hắc Hoạ
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 7: Đêm Dài
Những tiếng đổ vỡ vang lên inh ỏi, nhưng không thể át đi giọng nói trong đầu hắn.
Tốt nhất là tìm được cách giải quyết để nó và tiếng thì thầm không dày vò hắn nữa.
Phương Việt, nhận ra giọng nói đó, nó là giọng nói đã liên tục vang lên trong đầu hắn, nhưng còn tiếng thì thầm kia thì đã biến mất.
Để giải thoát khỏi sự t·ra t·ấn ấy, hắn bắt đầu đập phá đồ đạc trong phòng.
----
Sự tương phản vẫn hiện lên một cách rõ rệt.
- Liệu ta vẫn còn là Phương Việt của trước kia.
Hoàn toàn không thể thoát khỏi vòng xoáy của d·ụ·c vọng và tuyệt vọng.
Dù vậy, ở đâu đó bên trong thành phố, nơi những góc tối bị che khuất và những nơi ánh vàng kim ấy không tồn tại.
Cùng với đó là sự phồn hoa, nhộn nhịp mà nó mang lại, khiến người ta dễ dàng liên tưởng đến một thành phố không ngủ và tràn đầy sức sống.
- 𐎎𐎋𐎍彡=𐎎𐎍𐎋彡...ĐÓI ĐÓI ĐÓI!
Nơi những kẻ ở tầng đáy, cùng những linh hồn tội lỗi bị giam cầm.
Và rồi Phương Việt cũng coi như là không phụ sự kỳ vọng của mẹ và cơ hội mà cha hắn đánh đổi bằng cả mạng sống.
- Đói? Vậy mày muốn ăn gì?
- Đói…Đói…quá…
Hắn cũng không dám mơ tưởng có thể chạm tới tầng lớp thượng lưu với thân phận và địa vị cao quý.
Trong cơn điên loạn, Phương Việt lao đến bức tường gần nhất, đập mạnh đầu vào đó.
Một đứa trẻ xuất thân từ tầng lớp đáy của xã hội.
Tiếng nói khàn đục phát ra từ trái tim dù chỉ có thể mô phỏng tiếng người, nhưng Phương Việt có thể cảm nhận được rõ sự thỉnh cầu của nó.
Và cho đến khi mọi thứ hoàn tất, Phương Việt đột nhiên bị dịch chuyển, trạng thái lúc đó giống như bị một cỗ năng lượng nào đó đẩy ra ngoài vậy.
Những tiếng v·a c·hạm vang lên chát chúa, nhưng hắn không cảm thấy đau đớn, cố vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
- 𐎎𐎋𐎍彡... Đói...rồi…𐎎𐎍𐎋彡.
- Hỗn Mang? Hỗn Mang là cái đ*o gì?
Mãi cho đến khi Phương Việt nhận ra sự tồn tại của bản thân, hắn chậm rãi ý thức về những gì đã và đang diễn ra.
Cả hai đều có mặt lợi và mặt hại riêng biệt, nhưng nhìn chung thì lời đề nghị thứ hai vẫn hấp dẫn hơn.
Phương Việt nhăn mày, hắn gầm lên một tiếng đầy bi phẫn khi cứ liên tục bị dày vò.
Thế nhưng giọng nói và tiếng thì thầm ấy không hề biến mất.
Tạo nên một thứ mùi hương hỗn tạp khó diễn tả, giống hệt như tâm trạng của Phương Việt lúc này.
Sau đó, hắn tiếp tục suy nghĩ về những lời mà Vương tổng đã đề cập, nhớ lại những đề nghị mà cô ta đưa ra.
Hắn ôm c·hặt đ·ầu, gào thét trong đau đớn và tuyệt vọng.
- Mẹ kiếp!
Chỉ thấy trong tầm mắt của hắn lúc này là một không gian kỳ bí, trước mặt hắn là một trái tim đang đập liên hồi.
Vốn còn định tiếp tục hỏi cho rõ ràng thì trái tim dường như không thể chờ thêm nữa.
Cơn đau đầu dữ dội ập đến, mọi thứ trong tầm mắt Phương Việt lập tức sụp đổ.
Tiềm thức của Phương Việt giống như bị kéo tới một nơi nào đó.
Phương Việt bật dậy khỏi ghế bành, dường như đã hạ quyết tâm về một điều gì đó.
Nhưng cũng đồng nghĩa với việc rủi ro đi kèm sẽ cao hơn.
Nghĩ tới đây, lòng Phương Việt như hừng hực một luồng sức sống mới, một ngọn lửa dường như đang bùng cháy trong hắn.
- Đói…đói…là Hỗn Mang!
----
Phương Việt cũng mơ hồ và không rõ ràng chuyện gì đã xảy ra sau câu nói của hắn.
Thình Thịch Thình Thịch~
Quyết tâm thay đổi số phận và địa vị của bản thân, bỏ lại phía sau là quá khứ về tầng lớp của một kẻ tầm thường.
Tại sao nó lại nói như vậy, và nếu như nó thực sự đói thì tìm hắn để làm gì?
Bất chợt những hình ảnh trước mắt đột nhiên nhòe đi, một cơn choáng váng lập tức ập tới.
- TA…ĐÓI! 𐎎𐎋𐎍𐎋𐎎.
Giờ đây hắn cần phải suy nghĩ về những sự lựa chọn của mình, vì tương lai của hắn sẽ phụ thuộc vào quyết định hiện tại.
Không biết mọi thứ đã trôi qua bao lâu, có thể là vài giờ, nhưng cũng có thể mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.
Cuối cùng, hắn ngã xuống sàn nhà rồi b·ất t·ỉnh, còn căn phòng thì trở thành bãi chiến trường.
Hắn lẩm bẩm, thì thầm chỉ đủ để mình nghe được.
- 𐎎𐎎𐎍𐎋彡... Đói...
Phía bên ngoài khung cửa sổ, thành phố Hoàng Kim khi về đêm vẫn như thường ngày.
Nhưng hắn không biết lý do thực sự là vì sao.
Thành phố Hoàng Kim - một con quái vật hai mặt, một nửa rực rỡ ánh vàng son, một nửa mục ruỗng trong bóng tối. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Phương Việt nhớ lại những đêm dài miệt mài làm việc, những ngày tháng căng thẳng đối mặt với nguy hiểm, những lần suýt m·ất m·ạng.
Ra sức cung cấp động lực để trái tim làm ra một hành động gì đó.
Nó dường như cũng hiểu được lời của Phương Việt, cho nên lắp bắp một hồi cũng mô phỏng được ra âm thanh hoàn chỉnh.
Đáp lại hắn, nó càng lúc càng lớn hơn, như một con thú hoang bị giam cầm quá lâu.
Hắn chỉ cảm thấy mọi thứ quay cuồng và hỗn loạn, cảm giác như mọi thứ liên tục đè lên nhau một cách bất quy tắc.
Đã đến lúc hắn tự xây nên con đường riêng của chính mình, không thể tiếp tục bước đi trên con đường đã bị vạch sẵn. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
- Đói đói đói… đói con m* mày!
Phương Việt cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kết nối hắn với một thứ gì đó.
Phương Việt tò mò, thử hướng về phía trái tim dò hỏi. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Thình Thịch Thình Thịch~
Tất cả những điều đó, phải chăng chỉ là để đổi lấy một chút tiền tài, một chút địa vị nhỏ nhoi trong xã hội?
Những thứ đã khiến hắn quyết định đi theo con đường hiện tại.
Tiếng thì thầm c·hết dẫm lại vang lên trong đầu hắn, đan xen với nó là giọng nói khàn đục, khó nghe.
Mỗi nhịp đập của trái tim dường như phát ra một sóng năng lượng bảo phủ khiến tiềm thức Phương Việt trở nên rõ nét.
- Rốt cuộc mình tồn tại trên đời này là vì mục đích gì?
- Liệu mình có đang đánh đổi quá nhiều cho những thứ phù phiếm?
Âm thanh của trái tim ngày càng trở nên dồn dập, nó co bóp liên hồi và phát ra tiếng động càng lớn.
Một giọng nói khàn đục đầy quỷ dị vang lên, nó dường như tới từ chính bên trong trái tim trước mắt.
Nơi mà không rõ ràng về không gian và thời gian và bị bao phủ bởi một màu đỏ thẫm.
Cái cảm giác c·hết tiệt đầy quen thuộc ấy lại một lần nữa diễn ra.
Căn phòng tan hoang, những mảnh vỡ lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo. Cơ thể Phương Việt thì vẫn nằm bất động trên sàn.
Phương Việt không rõ mình đang ở nơi nào, nhưng hắn cảm nhận được trái tim trước mắt dường như đối với mình rất quen thuộc,
Con mắt hắn hướng về phía chân trời xa xăm, từng dòng suy nghĩ không còn bị gò bó hay trói buộc bởi điều gì nữa.
Hắn thư thái, ngồi tựa lưng trên chiếc ghế bành cạnh chiếc bàn nhỏ.
- Nếu trái tim đã bị thay thế, vậy còn bản thân mình thì sao?
Chương 7: Đêm Dài
Phương Việt đưa tay nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trên đầu lưỡi, hòa lẫn với vị khói thuốc nhàn nhạt.
Hắn chỉ muốn thoát khỏi tiếng gào thét kia, dù phải trả bất cứ giá nào.
Hắn cũng muốn thử một lần sống vì bản thân nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, tìm kiếm nó như thế nào. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Phương Việt rên rỉ vì bị sự đột ngột này làm cho mất bình tĩnh.
Làm nổi bật lên những tòa kiến trúc lộng lẫy và xa hoa với đủ mọi hình dạng của khu trung tâm sầm uất.
Phải thay đổi, những gì mẹ kỳ vọng hắn đã làm được, sự đánh đổi của cha hắn cũng không bị lãng phí.
Nhưng hắn có thể rõ ràng cảm nhận được một thứ gì đó đang diễn ra.
Phương Việt vô thức đưa tay lên sờ vào vị trí trái tim bên phải, cảm nhận nhịp đập quen thuộc nhưng cũng đầy khác lạ.
Phương Việt giờ đây đã có thể xem như là tầng lớp trung lưu trong thành phố Hoàng Kim.
Nhưng rồi sao nữa, giờ đây Phương Việt cũng rất mù mờ về tương lai sau này khi mục đích cũng đã đạt được.
Những mạch máu không ngừng luân chuyển mà chạy thành một vòng tuần hoàn.
Lần trước đó là khi hắn vực dậy từ sự sụp đổ, cố gắng và dùng mọi nỗ lực để đạt được vị trí hiện tại.
Nhưng mọi thứ vẫn vậy, cho dù hắn có gào thét dữ dội thế nào đi chăng nữa.
Tạm ngưng suy nghĩ về những chuyện không liên quan.
- Đói…Đói…quá!
Mọi thứ lại một lần nữa rơi vào trong khoảng không tĩnh lặng…
Mùi thuốc lá thoang thoảng từ điếu thuốc dở dang trên gạt tàn, hòa lẫn với mùi cà phê đậm đặc.
- Câm mẹ mày đi, mau cút ra khỏi đầu tao!
Phương Việt cảm thấy rất phân vân, vì đã rất lâu kể từ lần cuối hắn phải đưa ra một quyết định trọng đại cho chính mình.
Phương Việt lộ rõ vẻ khó hiểu hắn chưa từng nghe đến cái thứ gọi là Hỗn Mang này bao giờ.
Rợp trong ánh vàng son của những ánh đèn rực rỡ với công suất lớn, len lỏi trên mọi nẻo đường, mọi khu phố mà chúng đi qua.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.