Hắc Hoạ
Unknown
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.
Chương 11: Gỡ Rối Trong Lòng
Phương Việt tiến đến ngồi xuống ghế sofa, đối diện với bàn làm việc của Vương tổng.
Suốt cả quá trình, hai người không có quá nhiều động tác, Vương tổng rất nghiêm túc và phối hợp.
Khi cánh cửa đóng lại, Vương tổng lập tức lên tiếng.
Mà Vương tổng nghe vậy không nói gì chỉ mỉm cười, một nụ cười khổ thoáng qua.
- Nếu đã xong việc rồi, tôi xin phép rời đi trước. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
- Đúng vậy và cũng giống như cậu, cô ta đã phản bội tôi.
Chỉ có Phương Việt là hơi lúng túng khó xử.
- Vậy tôi sẽ không nói thêm gì nữa, từ hôm nay tôi sẽ là người của Vương tổng.
Vương tổng gật đầu, tiếp tục nhấp một ngụm rượu vang.
Làn da trắng mịn không tì vết, căng tràn sức sống, như thể thời gian đã bỏ quên người phụ nữ này.
Phương Việt bước vào phòng, thấy giám đốc Trần đang cúi người chào Vương tổng. Gã thở phào nhẹ nhõm, như vừa trút được gánh nặng.
- Nữ nhân này ngoài mặt chính là mật, trong lòng chính là dao. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
- Và mọi chuyện sau đó ra sao thì cậu cũng đã biết.
- Rất tốt, tôi đánh giá cao sự thẳng thắn của cậu. Đừng lo lắng, tôi sẽ không đòi hỏi quá cao ở một người mới, sẽ có thời gian để cậu thích nghi.
Với tư cách là một nhân viên cấp thấp của Hắc Long Thương Đoàn, lại chỉ là nhân viên chi nhánh. Phương Việt thực sự không có nhiều thông tin và hiểu biết về cái gọi là - Quỷ Vật.
- Cậu thật sự muốn biết sao?
- Được thôi, có vài lý do chính, chúng đều liên quan tới nhau, nên tôi sẽ liệt kê từng cái một.
- Vương tổng, cô có cần gì nữa không? (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Phương Việt đưa tay ra ngăn chặn, ngay khi thấy đối phương có ý định rót thêm ly nữa.
Phương Việt tự an ủi trong lòng sau những gì đã diễn ra.
Vương tổng thực sự không hiểu là vì sao mỗi một thời khắc trôi qua, cái sự đáng tin trên người Phương Việt ngày càng được thể hiện rõ.
Phương Việt hỏi, cố gắng giữ giọng điệu lịch sự và tôn trọng đối phương nhất có thể.
Không rõ là vì sao, nhưng đây là lần đầu tiên khi Phương Việt đối diện với nữ nhân mà sinh cảm giác như vậy.
Vương tổng nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt nhìn thẳng vào Phương Việt, sau đó nói những gì còn lại.
Chương 11: Gỡ Rối Trong Lòng
Một cảm giác rất là quái lạ.
Phương Việt lắng nghe chăm chú, gật đầu thể hiện sự hiểu biết. Hắn biết rằng đây là một cơ hội lớn, nhưng cũng đầy thách thức.
Phương Việt nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường. Hắn đỡ Vương tổng đứng dậy, dìu cô ta đi về phía phòng nghỉ của tổng giám đốc.
Mỗi cử chỉ, mỗi động tác của cô đều toát lên vẻ thanh lịch, quý phái, khiến người ta không thể rời mắt.
Phương Việt tự nhủ trong lòng, sau khi đã hoàn toàn rời đi.
- Uống với tôi một ly chứ?
- Ồ không dám, sao tôi có thể để Vương tổng tự mình rót nước mời khách chứ?
Nghe vậy, Phương Việt nhíu mày, ký ức về cái ngày b·ị đ·âm xuyên tim khiến hắn lạnh sống lưng.
Vương tổng gật đầu, giám đốc Trần vội vã rời khỏi phòng, liếc nhìn Phương Việt rồi gật đầu chào.
Sắc mặt hồng hào, đôi mắt đã có phần lờ đi không tỉnh táo, hắn nhận ra Vương tổng có vẻ như là đã ngà say.
Nghe thấy cái tên này Phương Việt lộ rõ vẻ giật mình, thứ này hắn đã từng nghe qua nhưng chưa được tận mắt thấy bao giờ.
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Mà Phương Việt ngồi đối diện nhận thấy đối phương có chút khác lạ.
Dù vậy, cô ấy vẫn được giữ vóc dáng thon thả, uyển chuyển.
-Tôi chỉ thắc mắc lý do mình được chọn thôi.
Vương tổng cũng không đề cập thêm về nó, vì nó không phải vấn đề có thể giải quyết hay giải thích trong hôm nay.
Hôm nay, Phương Việt đến công ty không phải vì công việc thường nhật.
- Vậy cậu muốn biết điều gì? Về tôi hay tại sao cậu lại được chọn?
Tự nhủ trong lòng, Vương tổng đổ hết mọi lỗi lầm cho rượu, mà quên mất rằng chính mình là người tìm đến nó.
Phương Việt hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
Thấy thế, Vương tổng nhoẻn miệng cười một cái và chỉ tay về phía một cánh cửa, sau đó ngưng động tác của mình lại và nói.
- Ả ta... là người của cô?
- Cảm ơn Vương tổng đã xem xét mọi thứ và không truy cứu thêm.
Hắn đến để tìm lời giải đáp cho những bí ẩn đã quấn lấy mình suốt những ngày qua, và để đưa ra quyết định cho tương lai.
- Tất nhiên rồi, trước khi đưa ra quyết định làm việc cho một ai đó, tôi cần biết thêm về người này.
Vương tổng mỉm cười, một nụ cười bí ẩn trước khi trả lời.
- Ngoài ra như đã nói, cậu còn đang giữ Quỷ Vật vốn thuộc về tôi, nó đã cứu cậu một mạng. Cho nên việc cậu trở thành người của tôi là hợp tình hợp lý.
- Còn đứng đó làm gì, lại đây ngồi xuống đi.
Bước ra khỏi thang máy, Phương Việt tiến thẳng đến phòng tổng giám đốc.
Phương Việt không nghĩ nhiều mà trực tiếp nói ra thắc mắc chính của mình đối với sự kiện lần này.
Vương tổng khui nắp chai và rót rượu, cả hai sau đó cụng ly rồi nhấp một ngụm.
Phương Việt tự nhủ trong lòng, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân.
- Rất vinh hạnh.
Cắt ngang dòng suy nghĩ của Phương Việt, Vương tổng tiếp tục kể những việc đã diễn ra.
- C·hết tiệt, đây là dương mưu, đây là đang thăm dò hắn.
Phương Việt dìu Vương tổng đến giường ngủ, đỡ cô ấy nằm xuống rồi nói.
Phương Việt im lặng, cuối cùng hắn cũng đã biết lý do đằng sau mọi chuyện.
- Vương tổng ngài nói đùa rồi, vậy tôi xin phép.
- Cô ta đã tiết lộ thông tin về lô hàng cho Quỷ Đỏ, khiến chúng đánh cắp nó.
Đặt ly rượu xuống mặt bàn, hai chân đan chéo lên nhau, Vương tổng bắt đầu đi vào vấn đề.
Dù sao cũng là thanh niên đang trong độ tuổi sung sức nhất, đối mặt với cám dỗ lớn như vậy cũng vô cùng khó chịu…
- Khi nãy cậu có hỏi tôi về việc tại sao tôi không có thư ký riêng, đúng chứ?
Vương tổng khẽ lắc đầu cười đáp, sau đó nhắm mắt lại.
- Đầu tiên và cũng là cái quan trọng nhất, chính là việc hiện tại cậu đang sở hữu một Quỷ Vật. Nó thuộc về lô hàng lần trước, còn lô hàng đó thì là của tôi.
- Bởi vì tôi đã điều tra qua cậu, tất cả thông tin thu thập được đều cho thấy cậu là người đáng để tin tưởng.
- Giống như hiện tại vậy, tôi không nghĩ tôi có thể đặt niềm tin vào một người mà tôi không hiểu rõ.
- Tôi sẽ giao cho cậu một số dự án nhỏ để làm quen dần với công việc. Quan trọng nhất, tôi cần cậu luôn giữ thái độ trung thực, tận tâm và sẵn sàng học hỏi.
- Vậy... tại sao Vương tổng lại tin tưởng tôi?
- Đúng vậy, nếu như không có vấn đề gì thì tôi rất muốn biết lý do.
Nhận thấy sự bất ngờ và kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt đối phương, Vương tổng thấy rất bình thường sau đó tiếp tục nói.
Gương mặt Phương Việt lộ rõ vẻ kinh ngạc sau khi nghe được lời này từ miệng Vương tổng.
Nhìn ly rượu vang trong tay đã hết, gương mặt có chút đỏ hồng, Vương tổng cảm thấy đầu hơi lâng lâng.
Vương tổng gật đầu hài lòng, cô rất tán thưởng thái độ và sự chuyên nghiệp của Phương Việt trong công việc.
Cô ta không trả lời ngay mà hỏi ngược lại, giọng điệu có phần trêu chọc, khiêu khích.
- Uống thế là đủ rồi Vương tổng, nếu cô còn tiếp tục uống thì sẽ say mất, thân là trợ lý tôi không thể để cô say trong lúc làm việc được.
Phòng nghỉ của Vương tổng nằm ở phía sau văn phòng, được trang bị đầy đủ tiện nghi. Căn phòng được thiết kế theo phong cách tối giản, nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng và tinh tế.
Vương tổng đứng dậy, tiến về phía tủ lạnh.
- Mời vào.
- Phương Việt, mày cần phải bình tĩnh lại.
Từ những lời đồn đại, hắn chỉ biết được một chút thông tin ít ỏi về chúng bao gồm.
Quỷ Vật - là thứ vô cùng đặc biệt và nguy hiểm, là những tồn tại k·hông r·õ n·guồn g·ốc. Chỉ biết chúng được sinh ra từ bên trong Hắc Hoạ.
- Sau này còn phải tiếp xúc mỗi ngày, phải hết sức đề phòng, bằng không c·hết lúc nào cũng không hay.
- Đúng là rượu vào thì hỏng việc mà.
- Giám đốc Trần vì sợ việc đến tai tôi, nên đã liên lạc với cô ta để giải quyết riêng vụ này nào ngờ mình cũng chỉ là tốt thí. Kế hoạch của ả là gây ra hỗn loạn giữa cậu vào đám Quỷ Đỏ, sau đó thủ tiêu cậu và Đại Lực.
Nụ cười ấy, tưởng chừng như chỉ là một thoáng qua, nhưng lại đủ sức khiến người đối diện phải động lòng…
- Được rồi, để tôi đỡ ngài.
Từ giây phút này, cuộc đời hắn đã rẽ sang một ngã rẽ hoàn toàn mới, đầy rẫy những bí ẩn và nguy hiểm.
Rốt cuộc, chỉ có thời gian mới có thể trả lời được câu hỏi này.
Để hiểu rõ hơn, Phương Việt cần phải tiến hành rất nhiều bước kiểm tra nữa. Hắn cũng hiểu điều đó cho nên sẽ không hỏi nhiều.
- Không, chẳng lẽ cậu còn muốn ngủ lại đây?
- Tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Vương tổng khẽ mỉm cười, sau đó cô bắt đầu giải đáp mọi thứ.
Bàn tay vô thức đưa lên ngực trái sau đó là ngực phải.
Phương Việt gật đầu.
- Được rồi, không uống thì không uống, tôi hơi say rồi, cậu đưa tôi vào trong phòng nghỉ đối diện đi.
- Chỉ là cần nói trước với cô một chuyện, tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm làm trợ lý trước đây. Cho nên nếu cô có chỗ nào không hài lòng thì xin hãy nói ra, tôi sẽ sửa đổi.
- Tôi hơi ngạc nhiên, khi thấy Vương tổng tự mình làm cả những việc như rót nước mời khách.
- Còn bản thân thì làm ngư ông đắc lợi, nhưng xui cho ả là quả bom kia lại kích hoạt thiết bị cảnh báo của lô hàng.
- Tôi hiểu rồi, Vương tổng.
Nói xong, sau đó rời khỏi căn phòng đầy cám dỗ đó và đóng cửa lại. Hắn đứng dựa lưng vào cửa, thở phào nhẹ nhõm.
- Lý do thứ hai, cậu còn nhớ kẻ đã phản bội và đâm xuyên tim mình chứ, cô ta vốn dĩ chính là trợ lý riêng của tôi.
Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, sau những chuyện đã xảy ra, Vương tổng cũng hiểu rõ chỉ thứ có cồn này mới làm tâm trạng mình dịu đi…
Ánh đèn vàng ấm áp trong phòng càng làm nổi bật vẻ đẹp thành thục, quyến rũ của Vương tổng.
Sự tự tin và điềm tĩnh của hắn không hề lay chuyển, bởi hắn đã có lựa chọn của riêng mình.
Cậu có muốn uống gì không?
Với những thay đổi trong cơ thể và tình hình thực tế đã được hé lộ, hắn tin rằng Vương tổng sẽ không giấu giếm hắn điều gì.
Hắn biết rằng mình không nên để cảm xúc chi phối, đặc biệt là khi đối diện với một người phụ nữ đầy quyền lực và bí ẩn như Vương tổng.
Phương Việt tuy ngạc nhiên, rất muốn nói gì đó nhưng không thể phản bác.
Vương tổng cười nhẹ, nụ cười làm lộ ra hàm răng trắng đều phía sau lớp son đỏ hồng quyến rũ.
- Chẳng phải cô đã từng bị phản bội, tại sao bà lại mạo hiểm tin tưởng một người khác?
Hơn nữa, hắn muốn hiểu rõ về thứ đã thay thế trái tim mình, và tất cả những gì đã xảy ra. Phương Việt muốn biết ngọn ngành sự việc, không muốn mình chỉ là một con rối bị người khác điều khiển.
- Về công việc cụ thể chúng ta sẽ bàn sau, đại loại là hỗ trợ tôi trong các công việc hàng ngày, sắp xếp lịch trình, chuẩn bị tài liệu và xử lý các vấn đề phát sinh.
Không rõ độ tuổi chính xác của đối phương là bao nhiêu, nhưng Phương Việt ước chừng vị Vương tổng này cũng đã trên 30.
Đôi mắt phượng sắc sảo, ẩn chứa sự thông minh và quyền lực, nay lại ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Hắn không khỏi tự hỏi, liệu mình có thể vượt qua được những thử thách đang chờ đợi phía trước hay không, và liệu hắn có thể thực sự tin tưởng vào người phụ nữ mang tên Vương tổng kia hay không.
- Phìu, may quá nó vẫn còn ở đây.
Khi Phương Việt đến trước cửa phòng tổng giám đốc, hắn gõ nhẹ ba tiếng.
Phương Việt càng nghe, hắn càng thấy khó hiểu, cảm thấy có một sự hoài nghi trào dâng trong lòng. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
Lấy ra một chai vang đỏ và hai ly thủy tinh, tiến về bàn khách và ngồi đối diện với Phương Việt. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
- Tôi chỉ thắc mắc là, tại sao một người như Vương tổng lại không có thư ký hay trợ lý bên cạnh sao?
Vương tổng nói thêm, giọng nói trầm hẳn xuống còn gương mặt thì lộ ra sát ý rõ rệt.
Người phụ nữ ấy như một đóa hoa hồng nhung kiêu sa, vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng, lại vừa bí ẩn và quyến rũ. Một vẻ đẹp khiến người ta vừa ngưỡng mộ, vừa tò mò, thực sự rất muốn khám phá.
- Lý do cuối cùng khiến tôi chọn cậu, là vì tôi thấy cậu rất phù hợp với công việc trợ lý này. Một người như cậu nếu có xuất phát điểm cao hơn hẳn là sẽ rất sáng giá.
Phương Việt đáp.
- Tôi nói có sai không Phương Việt.
Một tương lai mà chính hắn cũng không ngờ tới.
Nếu truyện bị loạn dòng, và bạn vừa chuyển chương rất nhanh, hãy đợi 1 phút và tải lại trang nhé. Nếu không được nghĩa là truyện bị lỗi, hãy bình luận xuống dưới hoặc liên hệ facebook cho mình nhé.