Sau này “đứa nhỏ” của Ngụy Linh không còn nữa, hắn giả vờ bỏ rơi Trang Tây Nguyệt, ra lệnh cấm túc nàng ấy. Nghĩ đến trời lạnh, do dự hồi lâu cầm lò sưởi tay đến cung nàng, lại nghe thấy nàng nói với tỷ tỷ “Chưa từng ghét bỏ hắn trước mặt người ngoài”, khiến hắn tức giận.

Trường An nói, ‘Trường Ninh, sao ngươi lại đối xử với Nguyệt nhi hung dữ như vậy?’

Hắn suýt chút nữa tức chet: “Sao tỷ không nói nàng ta?!”

Trang Tây Nguyệt ở bên cạnh cười trộm, cầm vải thừa lúc cắt y phục cho Trường An nói: “Đa tạ Bệ hạ quan tâm ta, lễ thượng vãng lai, ta liền làm cho ngươi một cái túi thơm.”

Nàng ấy quả nhiên không biết gì về nữ công, vậy mà lại thêu một cái… thỏi vàng lên túi thơm.

“Cái gì mà thỏi vàng, đó là sơn thủy!” Trang Tây Nguyệt từ trước đến nay luôn bình tĩnh, trên mặt xuất hiện một tia rạn nứt, tức giận muốn cướp túi thơm trong tay hắn, bị hắn nghiêng người né tránh, thuận tay đỡ một cái, tránh cho nàng bị ngã xuống cầu thang.

“Được được được, ngươi nói gì thì là cái đó.” Lý Trường Ninh vui mừng trong lòng, xem ra nàng ấy cũng không phải là hoàn toàn không để ý đến mình, ít nhất còn biết hắn yêu thích sơn thủy.

Trang Tây Nguyệt bị hắn nắm cổ tay, tiến thoái lưỡng nan, giãy giụa mấy cái không thoát ra được, mặt nhỏ đỏ bừng, quay mặt đi không nhìn hắn.

Lý Trường Ninh nhìn gương mặt nghiêng thanh tú của nàng, trong lòng nóng lên, chỉ cảm thấy không ổn, ngay cả cổ tay trắng nõn trong lòng bàn tay cũng trở nên nóng bỏng, vội vàng buông nàng ấy ra, nghiêm mặt nói: “Trẫm muốn đọc sách, Hoàng hậu lui xuống đi.”

Trang Tây Nguyệt quả nhiên liền đi, đầu cũng không quay lại, mấy ngày không để ý đến hắn.

Lý Trường Ninh có chuyện giấu trong lòng, ngược lại không dám đi tìm nàng ấy, sau này Ngụy Hà mang thai, cộng thêm việc hắn giả bệnh nhưng chính sự vẫn bận rộn, càng thêm lạnh nhạt mấy tháng không gặp mặt.

Hắn sợ Trang Tây Nguyệt buồn, cố ý nhờ người dò hỏi cuộc sống hàng ngày của nàng, kết quả tỳ nữ của nàng ấy hồi bẩm nói, Hoàng hậu nương nương mỗi ngày đều rất vui vẻ, hôm trước lại làm cho Trưởng công chúa một cái gối, bây giờ kỹ thuật thêu thùa đã tiến bộ không ít.

Tức chet mất.

Sau này ngay cả Trường An cũng nhìn ra hai người bọn họ không ổn, rốt cuộc Trang Tây Nguyệt nghe lời nàng, một câu “Bệ hạ bệnh nặng, Hoàng hậu không nghe không hỏi, không hợp quy củ” liền dụ nàng ấy đến An Ninh cung.

Nàng ấy đến đột ngột ngay lúc hắn đang nổi giận, ném chén trà vỡ tan tành, còn không cho người ta dọn dẹp.

“Mấy tháng không gặp, tính tình Bệ hạ càng ngày càng lớn.”

Giọng nói lạnh lùng như trước, Lý Trường Ninh cứng đờ, hừ lạnh nói: “Không có Hoàng hậu ở bên cạnh khuyên nhủ, ngược lại là lỗi của trẫm.”

Nàng ấy liền cười, “Thần thiếp thất lễ.”

Từ đó mỗi ngày đều đến thăm hắn, coi như là tận chức trách của Hoàng hậu, có lúc muộn liền ngủ lại tẩm điện.

Có một ngày hai người vì chuyện trên triều đình mà cãi nhau, không vui vẻ tản ra.

Lý Trường Ninh ngâm mình trong bồn tắm hồi lâu mới trở về tẩm điện, lại thấy Trang Tây Nguyệt khoác áo ngoài ngồi trên giường, bên cạnh tay có một bát chè ngân nhĩ.

Khuôn mặt nàng ấy còn mang theo chút ửng hồng, trên tóc có hơi nước, bộ dáng vừa tắm xong, thấy hắn đi vào liền buông quyển sách trong tay xuống, đẩy bát về phía trước: “Ta suy nghĩ một chút, suy nghĩ của ngươi cũng không phải là không có lý, Lưu đại nhân ngoại phóng đến biên cương quả thật là một chủ ý tốt.”

Lý Trường Ninh chỉ cảm thấy huyết khí vừa mới ép xuống lại bắt đầu dâng lên, nhịn không được ngắt lời nàng ấy: “Ngươi nhất định phải nói chuyện với ta như vậy sao? Ngoại trừ chuyện triều đình, chúng ta không thể nói chuyện khác sao? Rốt cuộc trong mắt ngươi ta là cái gì?”

Trang Tây Nguyệt có chút kinh ngạc trước sự tức giận của hắn, ngẩn ra hồi lâu mới nói: “Đây là trách nhiệm của ta với tư cách là Hoàng hậu.”

Huyệt thái dương hắn giật giật, nhớ đến các đại thần luôn thúc giục mình khai chi tán diệp, tiến lên mấy bước nắm chặt cổ tay nàng ấy, đè nàng xuống giường. “Ngươi có biết Hoàng hậu còn có trách nhiệm gì không?” Hắn đè nén tà hỏa trong lòng, nhỏ giọng hỏi bên tai nàng.

Trang Tây Nguyệt cắn môi, nàng ấy tự nhiên hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, ngoài miệng lại không hề nhường nhịn: “Tùy ý ngài.”

E là trên đời này không có cặp đế hậu nào lại mang theo tức giận để viên phòng.

Lý Trường Ninh cởi áo khoác ngoài của Trang Tây Nguyệt, nhìn nữ tử mặt đỏ bừng lại cố gắng trấn định dưới thân, đầu óc bỗng nhiên choáng váng.

Thái hậu từng phái cung nữ đến bò lên giường hắn, bị hắn nổi giận đuổi đi, những năm nay cũng không có ai dạy hắn chuyện phòng the.

Trang Tây Nguyệt rõ ràng đã nắm chặt tấm lụa trên giường, nhưng vẫn không tha cho hắn: “Có muốn ta dạy ngươi không?”

Lý Trường Ninh tức giận, hắn cảm thấy tôn nghiêm của mình bị sỉ nhục.

Không dịu dàng cởi đai lưng nàng, hắn đưa tay vào trong vạt áo vuốt v e eo thon của nàng, lưu luyến sau đó đến trước ngực, xúc cảm mềm mại trong tay suýt chút nữa khiến hắn mất khống chế, hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, tăng thêm lực đạo, nuốt hết tiếng r3n rỉ của nàng vào trong.

Khi th@n thể trắng nõn của Trang Tây Nguyệt hoàn toàn phơi bày trước mặt Lý Trường Ninh, hắn gần như đỏ mặt, nhưng một khắc sau lại thấy nước trong mắt nàng, trong mắt mang theo một tia sợ hãi và cố chấp.

Trái tim hắn bị treo cao, ánh mắt uất ức của nàng ấy khiến hắn tê dại đến mức xương cốt đều mềm nhũn, thở dài một hơi, rốt cuộc vẫn là dịu dàng cúi người hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng: “Nguyệt nhi… được không?”

Bàn tay mềm mại bám lên vai hắn là câu trả lời của nàng.

Đêm động phòng hoa chúc chậm trễ ba năm, rốt cuộc cũng viên mãn.

Sau này.

Nàng ấy hỏi hắn, lúc đó sao chàng luôn không vui?

Hắn tức giận bật cười, ta không vui chẳng phải là vì nàng không có đầu óc sao?

Nàng ấy nói, đầu óc ta rất tốt.

Hắn nói, vậy tại sao nàng không nhìn ra ta thích nàng?

Thiếu nữ vốn trầm ổn đỏ mặt, cúi đầu lẩm bẩm cái gì cũng không nghe rõ.

Hắn thở dài, kéo nàng ấy vào lòng, hôn lên trán nàng: “Bây giờ biết rồi, hửm?”

Nhiều năm sau, tiểu hoàng tử Lý Mục Nguyệt khóc lóc tìm mẫu hậu, hu hu hu, phụ hoàng bắt nạt con, mẫu hậu giúp con.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, con còn dây dưa mẫu hậu con, ta liền ném con cho cô cô con! Đi tập võ đi, nhóc con chet tiệt!

Tiểu bánh bao khóc huhu, cả nhà cô cô đều là người xấu, Lý Tiểu Bạch ca ca ghét nhất là hắn độc chiếm cô cô, mà Hàn Thủy cô phụ liếc mắt một cái có thể dọa chet mình, không đi không đi!

Hắn cùng tiểu bánh bao giao ước ba điều, con cứ tranh giành nương với ta, không muốn muội muội nữa sao?

Tiểu bánh bao liền ấp a ấp úng bắt đầu do dự, khiến nàng ấy bật cười, suốt ngày gây sự với trẻ con làm gì?

Nguyệt nhi thiên vị, phạt nàng tối nay không được ngủ.

[Toàn văn hoàn]


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.



COMMENT



Please Register or Login to comment!